truyen that nguoc khi phi
Truyện [ VKook ] [ngược] Vợ ơi!! Anh xin lỗi - [ VKook ] [ngược] Vợ ơi!! Anh xin lỗi trên di động. Vui đọc truyện Anh- Kim Teahyung một tổng tài lãnh khóc của Kim thị tàn nhẫn xem người kha
Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ Ngủ cùng sói - Diệp Lạc Vô Tâm Đây là câu chuyện tình yêu giữa cha con nuôi, họ cách nhau mười bảy tuổi, một khoảng thời gian dài phải không? Hàn Thiên Vu - cô hận Hàn Trạc Thần, cô chỉ muốn tự tay mình giết chết anh để báo thù cho gia đình của mình. Còn anh đối với cô là cảm giác gì?
Anh là chủ của tập đoàn khai thác dầu khí lớn, vẻ ngoài vô cùng tuấn tú xuất sắc cùng thần thái mạnh mẽ, ngang ngược đầy bản lĩnh. Mỗi bước chân anh đi qua, mỗi cái liếc mắt anh nhìn, mỗi cái nghiêng đầu nở nụ cười đều khiến mọi phụ nữ đổ gục.
76. Tuyệt Tình Thủy. 77. Vô Thanh Thâm Xử. 78. Yêu Hoặc. 79. Yêu Nhầm Biến Thái Nam Nhân. Bạn đang xem Truyện đam mỹ Ngược offline 2020 hay nhất phần 5 trong Kho tàng Đam mỹ offline đặc sắc mới nhất 2020.
Ca kỹ chỉ có thể làm tiểu thiếp, vật mua vui cho những người quyền quý. Kiếp này nàng ta cũng vậy, là một ca kỹ lẳng lơ, có bao nhiêu kẻ nắm lấy tay nàng, còn muốn hôn nàng. Nữ nhân phải giữ gìn trinh tiết, nữ nhân như nàng chắc trinh tiết cũng chẳng còn, hắn…hắn vốn chẳng cần. Nhưng khi có kẻ muốn hôn nàng, hắn lại thấy thấp thỏm.
Site De Rencontre Pour Homme Fortuné. Hành Vân nhíu chặt mày, la lớn-Thượng Quan Trịnh, mau thả nàng ra!Thượng Quan Trịnh lạnh lùng hừ một tiếng-Vất vả lắm ngươi mới tới được đây, ta muốn có một cơ hội để đọ sức với ngươi, Thượng Quan Nguyệt, muốn cứu nữ nhân của ngươi về, vậy hãy thắng Thái tử đây đã!Sắc mặt Hành Vân lạnh lẽo, lạnh giọng hỏi-Thượng Quan Trịnh, nếu ta thắng, ngươi lập tức thả nàng ngay!Trên mặt Thượng Quan Trịnh lộ ra nụ cười khinh miệt, hừ lạnh một tiếng, nói-Thượng Quan Nguyệt, ngươi to mồm vừa thôi, chưa rõ thắng bại, mau tiếp chiêu!Hai người nói chuyện với nhau nhưng cảnh đao kiếm va chạm vẫn không dừng, không khí lạnh đi vài phần, nồng nặc mùi máu thể khắp nơi trên, máu tươi tưới đỏ mặt đất, binh lính bị chết vô cùng thê thảm, hai bên người ngựa đánh nhau vô cùng kịch liệt, không có lệnh của thủ lịnh, họ không dám dừng lại, chém giết càng thêm kịch mắt Hành Vân lạnh lẽo, rút kiếm khỏi vỏ, chống đỡ thế công của Thượng Quan Trịnh, lùi ra sau vài bước, lộn trong không trung một vòng, phản kích đâm lại, khí thế của hắn vô cùng mãn liệt, bắt đầu so đen một trắng, hai bóng người nhảy lên không trung, quyết chiến với kiếm của Hành Vân chĩa thẳng vào cánh tay Thượng Quan Trịnh,Thượng Quan Trịnh cũng không yếu thế, thi lực đạo, hai bên đánh lẫn nhau, ánh lửa giảm dần, tiếng đao kiếm va chạm khiến người nghe đau cả khí của Thượng Quan Trịnh rất lợi hại tạo thành một lưới võng, nhấc chân đá thẳng vào cổ tay của Hành Vân, tránh kiếm của hắn, thân thể bay vèo, chiêu nào cũng cao thâm, bóng người nhanh như chớp, quả thật rất khó đối Vân tự biết võ công của mình không địch lại hắn, nhưng giờ chỉ có thể trì hoãn một thời gian, cánh tay truyền tới từng cơn đau, kiếm xẹt qua ống tay áo, máu nhanh chóng chảy ra Quan Trịnh cau mày hừ lạnh-Làm sao vậy Thượng Quan Nguyệt, võ công của ngươi xuống dốc rồi sao?Tiếng nói vừa dứt, Hành Vân nhảy lên, thế công càng trở nên hung mãnh, đúng lúc hai người đang khó phân thắng bại thì Thủy Lưu dẫn theo một nhóm binh lính tinh nhuệ nhanh chóng chạy lên đỉnh nhiên trên đường tới đó, một nam tử bay tới, bóng người cao lớn của nam tử cố gắng bay thật nhan, ngũ quan lạnh lùng, sát khí điên cuồng, phong thái tôn quý vương giả, người như con báo nhỏ bay thẳng lên đỉnh thân mặc bạch y như tuyết, bên vạt áo có vết máu, bên khóe miệng cũng có vệt máu nhưng không dề ảnh hưởng đến sự tuấn tú tao nhã của chàng, miệng không ngừng hộc mái, nuốt xuống nói-Khinh nhi, nhất định phải chờ ta….Xa xa, gương mặt dịu dàng của nữ tử ấy, bất kể là qua bao nhiêu thời gian, bao nhiêu khó khăn cách trở đã khắc sâu trong lòng, Thượng Quan Nguyệt phi tới phía Khinh Vân Nhiễm từ xa xa, khàn khàn hét lên-Khinh nhi….Sắc mặt Khinh Vân Nhiễm đã tái nhợt như tuyết đọng mùa dông, liếc mắt thấy Thượng Quan Nguyệt đang bay từ xa xa tới đây, ánh mắt vô thần dần tụ lại, tâm trạng mừng rỡ, khàn khàn hô lên-Nguyệt….Ánh mắt Tô Thiên Tuyết lạnh lẽo, phẫn nộ, kiềm càng dí sát vào cổ nàng, một vết máu đỏ dần dần chảy xuống, tức giận mắng-Tiện nhân! Còn lộn xộn nữa, ta giết ngươi!Thượng Quan Trịnh kinh ngạc nhìn bóng người Thượng Quan Nguyệt, trong đầu suy nghĩ trăm thứ, ánh mắt lộ ra tức giận, phẫn nộ không thể át, quát-Ngươi không phải Thượng Quan Nguyệt! Hỏi làm sao lại vậy!Hành Vân nhíu chặt mày, tâm loạn như ma, một bên lo lắng cho sức khỏe của công tử, một bên lo lắng cho an nguy của Vương phi, phẫn nộ nói-Thượng Quan Trịnh, muốn lấy tính mạng công tử nhà ta, trước tiên hãy bước qua xác ta đã!Bên vách núi, đôi mắt Tô Thiên Tuyết tối dần, trong lòng lo lắng, lẩm bẩm-Sao Tiêu Thần Hiên còn chưa xuất hiện?Khinh Vân Nhiễm chịu đựng đau đớn, nghĩ đến tình cảnh bây giờ, vui mừng lúc nãy đã biến mất không chút tăm hơi, nàng cố gắng trấn an chính mình, không để ánh mắt lộ ra chút khủng hoảng nào, nàng không thể làm nhiễu loạn trái tim của Thượng Quan Nguyệt, cắn chặt môi dưới, nở một nụ cười yên tâm với Thượng Quan Thiên Tuyết hết sức cảnh giác đề phòng, cẩn thận quan sát tình hình bốn phía, hít sâu một hơi, rống lớn lên bầu trời-Tiêu Thần Hiên, tên khốn kiếp này, nữ nhân và con ngươi ở đây, ngươi mà không xuất hiện, ta lập tức lấy mạng tiện nhân này!Vừa dứt lời, kiếm trong tay hung tợn đâm về phía bụng nàng….Tiêu Thần Hiên mặc y phục đen thấy được cảnh đó không thể chịu nổi được nữa, ám khí trong tay phóng ra, bay thẳng tới tay Tô Thiên Tuyết, tiếng ám khí bay đi vù Tô Thiên Tuyết đau đớn, nắm chặt binh khí trong tay-Tiêu Thần Hiên, ngươi đi ra cho ta!Lúc này, một trận cuồng phong kéo tới, làm rối tung mái tóc của Khinh Vân Nhiễm, mặt nàng rất cứng cỏi nhưng cơ thể yếu đuối lại phát run trong gió lạnh, nhưng đúng khắc này lại trở nên kiên cường khác Thần Hiên gỡ mặt nạ bạc trên mặt xuống, gỡ mặt nạ da người ra, lập tức bay vọt tới cách Tô Thiên Tuyết không xa, đôi mắt thâm thúy tỏa ra luồng khí lạnh lẽo, lớn tiếng quát-Tô Thiên Tuyết. Tiêu Thần Hiên ta ở chỗ này, nói điều kiện của ngươi ra!Trong mắt Tô Thiên Tuyết hiện lên vẻ ác độc, khóe miệng cười-Cuối cùng ngươi cũng xuất hiện! Tiêu Thần Hiên, ngươi có tư cách gì bàn điều kiện với ta? Giờ ả đang trong tay ta, ngươi dám khinh thường manh động, lập tức ta sẽ cho ả chết không có chỗ chôn!Đôi mắt đen thâm thúy của Tiêu Thần Hiên híp lại, trong mắt tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo làm người khác sợ hãi, trong lòng phẫn nộ tuyệt đỉnh, lạnh giọng quát-Tô Thiên Tuyết, rốt cuộc ngươi muốn thế nào?!?Trong mắt Tô Thiên Tuyết hiện ra cái nhìn oán độc, miệng cười lạnh, nói-Ta muốn ngươi chết!Ánh mắt Tiêu Thần Hiên chùng xuống, lạnh như băng, thấu vào tận xương tủy-Có phải ta chết rồi, ngươi sẽ thả nàng không?Tô Thiên Tuyết đột nhiên cười lớn, tiếng cười sắc nhọn vang tận mây xanh, bay theo cuồng phong bão cát tàn phá bừa bãi, tiếng cười thê tuyệt xen lẫn hận ý khắc cốt ghi có nằm mơ, các ngươi một người cũng không chạy thoát!Mà lúc này Thượng Quan Nguyệt cũng đã tới vách đó, từng bước lại Thiên Tuyết, thê tử của ta không thù không oán với ngươi, sao ngươi phải đối với nàng như vậy? Mau buông nàng ra!Đôi mắt tăm tối, lạnh lẽo của Tô Thiên Tuyết bỗng hiện lên sát khí, tay vung lên, kéo mạnh khăn che mặt của ả xuống, giọng nói sắc nhọn đầy hận thù-Không oán không thù?Cái khăn che mặt rơi xuống, lộ ra gương mặt vô cùng đáng sợ, da mặt không còn, xấu xí dư tợn, khiến mọi người nhìn thấy ai cũng khiếp sợ, giống như ác quỷ tái Vân Nhiễm đứng ở gần, thấy máu và thịt trên mặt ả, hít sâu một hơi, người không khỏi phát run, đôi mắt lộ ra vài phần sợ hãi, sắc mặt tái nhợt bỗng trở nên trắng bệch vạn Thiên Tuyết thấy sợ hãi trong mắt nàng, thẹn quá hóa giận vung tay lên, cho Khinh Vân Nhiễm một cái tát thật mạnh, lực tay rất lớn khiến ả cũng cảm thấy cả bàn tay tê dại, nghiến răng nghiến lợi mắng-Tiện nhân! Đáng sợ sao, xấu xí sao? Những thứ này đều là do ngươi ban tặng! Nếu không phải vì báo thù cho ngươi, mặt của ta sao lại bị lột da?… Khinh Vân Nhiễm bị đánh tới mức đầu lệch sang một bên, bên má đỏ bừng, truyền đến cảm giác nóng rát đau đớn, khóe miệng rỉ máu, trên gương mặt trắng bệch, có thể nói là vô cùng rõ nhi….-Khinh nhi….Trong mắt Tiêu Thần Hiên và Thượng Quan Nguyệt tỏa ra sát khí khiến người ta sợ hãi, thanh kiếm của Tiêu Thần Hiên không chút lưu tình đâm thẳng về phía Tô Thiên Tuyết. Tô Thiên Tuyết nhanh chóng lấy Khinh Vân Nhiễm chắn ở trước người, tránh đòn tấn cung hung mãnh.“Choang” một tiếng! Thượng Quan Nguyệt chặn lại đòn tấn công của Tiêu Thần Hiên, quát-Ngươi điên rồi, có thể làm Khinh nhi bị thương!Thượng Quan Nguyệt quay đầu, đôi mắt lạnh lẽo sắc bén, lạnh giọng phẫn nộ quát-Tô Thiên Tuyết, tổn thương nàng không phải chuyện đùa!Tim gan Tiêu Thần Hiên như bị vỡ ra, giận dữ nói-Tô Thiên Tuyết, nếu dám động đến một sợi tóc của nàng, Tiêu Thần Hiên ta thề, ta mà còn sống ta sẽ giết ngươi, băm thây vạn đoạn, thiêu thành tro bụi!Vẻ mặt Tô Thiên Tuyết dần dần vặn vẹo, tay bóp cổ Khinh Vân Nhiễm càng thêm chặt, Khinh Vân Nhiễm đau tới mức mồ hôi đầm đìa, mới rồi lời nói tàn khốc vô tình của Tiêu Thần Hiên kích thích làm ả mất đi lý Quan Nguyệt và Tiêu Thần Hiên đau lòng không ngừng, nhưng không có cách nào tiến thêm bước Thiên Tuyết lạnh lùng kêu lên-Tiêu Thần Hiên, ngươi muốn điều kiện, được, ta bàn điều kiện với ngươi, muốn cứu nàng, vậy dùng mạng ngươi đổi lại, nhưng ta sẽ không để ngươi chết dễ dàng như vậy, trước tiên ngươi chặt đứt một tay mình đi!Khinh Vân Nhiễm bị bóp cổ tới mức không thở được, sắc mặt trắng bệch đáng sợ, khổ sở nói không nên lời, chỉ có thể phát ra từng tiếng đứt quãng-Không, không được….Tiêu Thần Hiên thấy Khinh Vân Nhiễm bị bóp cổ không thở được, trong lòng như bị ngàn đao đâm nát, ánh mắt đột nhiên trầm xuống, cắn chặt răng, dứt khoát nói-Được, ta đồng ý!Sắc mặt Thượng Quan Nguyệt cực kỳ khó coi, ngăn cản hành động điên rồ của hắn, lạnh giọng phẫn nộ quát-Dừng tay, ngươi điên rồi, cho dù có tự sát trước mặt ả, ả cũng không bỏ qua cho Khinh nhi….Tiêu Thần Hiên đau tới mứt ruột gan muốn vỡ ra, phẫn nộ quát-Vậy ngươi nói xem phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ trơ mắt nhìn ả giết Nhiễm nhi sao?Tô Thiên Tuyết đã mất đi kiên nhẫn, đôi mắt độc ác càng thêm tối, lớn tiếng nói-Ta hô ba tiếng, nếu không chặt, ta sẽ chặt tay ả, một, hai, ba….Chữ “ba” chưa kịp nói dứt, một lượng lớn máu tươi đã phụt ra tung tóe, đỏ cả mảng đất lớn, thê tuyệt như địa ngục, mang đầy hơi thở tử chân trời cũng như bị nhiễm một tầng mây đỏ, máu nhuốm đỏ tầm mắt của Khinh Vân Nhiễm, lòng bỗng cảm thấy vô cùng bi thống khó tả, giống như thủy triều mãnh liệt ập tới cánh tay bị chém đứt lìa đầy tàn nhẫn, không cam lòng rơi xuống đất, lúc rơi xuống, tựa hồ như có một ngón tay không muốn mà khẽ run Thần Hiên nhanh chóng điểm mấy huyệt đạo quanh cánh tay cầm máu, vẻ mặt vặn vẹo, không còn phân biệt là thống khổ hay lạnh lẽo, khắc đó, hắn đã quyết tâm, dù mình có chết cũng phải bảo vệ được nàng!Khinh Vân Nhiễm hét lên tê tâm liệt phế, hốc mắt đỏ đậm, nước mắt vốn trong suốt biến thành màu đỏ, tựa như lệ máu, bi thương thê mắt đẹp của Thượng Quan Nguyệt trừng lớn, đồng tử co lại, trong lòng như bị đánh mạnh, giờ chàng đã hiểu rõ, thật sự cảm động, đây là tình cảm, không cần báo đáp, không cần có được, chỉ toàn tâm toàn ý vì nữ tử mà mình yêu mến, nỗ lực tất cả, cho tới khắc cuối cùng của cuộc mắt Tô Thiên Tuyết trở nên hơi điên cuồng, không khỏi cười ha ha-Tốt! Đủ tàn nhẫn, Tiêu Thần Hiên, năm đó ngươi dựa vào sự tàn nhẫn này diệt bộ tộc ta! Ha ha ha, giờ ta cho ngươi nếm thử mùi vị sống không bằng chết!Trong mắt Thượng Quan Nguyệt lộ ra tàn nhẫn, lạnh giọng quát-Tô Thiên Tuyết, ngươi làm nhiều điều ác, tất cả đều do ngươi gieo gió gặt bão, không thể oán hận người khác!Tô Thiên Tuyết dời ánh mắt lên người Thượng Quan Nguyệt, khóe môi người lạnh lùng độc quên mất ngươi, Thượng Quan Nguyệt, ngươi chính là nam nhân trong tim tiện nhân này phải không, nếu hành hạ ngươi cũng là làm cho ả phải thống khổ!Mắt Khinh Vân Nhiễm trừng lớn, trước mắt toàn một màu đỏ, cảnh tượng trước mắt trở nên mơ hồ, có một dự cảm không tốt, lớn tiếng kêu lên-Tô Thiên Tuyết, ngươi muốn làm gì?Ánh mắt độc ác của Tô Thiên Tuyết vẫn không rời khỏi Thượng Quan Nguyệt, thốt lên, so với hàn băng ngàn năm còn lạnh hơn ba phần-Yên tâm! Ta và ngươi không thù không oán, ta sẽ không nghiêm trọng tới mức muốn cả cánh tay ngươi đâu, chỉ cần ngươi tự đâm thủng xương đòn của mình là được!Xương đòn vốn là ở bên hai vai, là chỗ xương đỡ xương cổ và xương đầu, sau khi bị đâm thủng xương đòn, cho dù có là người có võ công cao thâm tới đâu cũng sẽ không còn chút sức lực, võ công không tài nào thi triển được, là cực hình tương đương với việc đánh gãy tay Vân Nhiễm rơi lệ đầy mặt, khóc tới mức ruột gan đứt thành từng khúc, môi không kìm được mà phát run, trong mắt không ngừng chảy ra huyết lệ-Đừng, Nguyệt… xin chàng, đừng làm vậy….Nói còn chưa dứt, lưng đã bị Tô Thiên Tuyết đánh một chưởng mạnh, phụt ra một ngụm máu tươi, máu bắn tung tóe trên mặt đất, ngất Thiên Tuyết thấy ánh mắt Thượng Quan Nguyệt lạnh lẽo, dung nhan xấu xí như ma quỷ dần trở nên méo mó, tiếng cười sắc bén vang lên-Sao thế, không nỡ à? Xem ra tiện nhân này đã chọn sai người rồi!Vẻ mặt Thượng Quan Nguyệt thay đổi đột ngột, hai tay nắm chặt lại, la lớn-Không được đả thương nàng, ta làm!Giơ kiếm lên đâm vào vai mình, đâm được ba phần, máu đã nhanh chóng thấm đỏ bạch mắt Tiêu Thần Hiên ngẩn ra, nhanh chóng dùng tay phải chặn kiếm của Thượng Quan Nguyệt lại, vì tay bóp chặt vào lưỡi kiếm nên vô cùng đau đớn, miệng vết thương ở tay rất lớn còn chảy rất nhiều máu, máu chậm rãi chảy xuống uốn phút này, cơ thể cử động chút nào lại càng thêm đau đớn thấu tim. Trán hắn đã toát ra một lớp mồ hôi, hắn cắn chặt răng, sắc mặt xanh mét tối tăm, cố hết sức nói-Tô Thiên Tuyết, ta làm thay hắn, không phải ngươi hận ta sao? Đem tất cả hận thù trút hết lên người ta, chẳng phải tốt hơn rất nhiều!
Ngọ thiện Bữa trưa. Hôm sau, ánh nắng mặt trời ấm áp xuyên qua tấm màn cửa sổ bằng lụa mỏng, chiếu vào phía trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Khinh Vân Nhiễm, thẳng đến tận trưa, nàng mới từ trong mộng lo lắng tỉnh dưới khắp nơi bị thương, đau đớn vạn phần, như là có một ngọn lửa lớn chích nướng, còn đang đau nhức như bị xé rách, lại vừa mói thêm một trận quặn đau thật sự làm người ta khó có thể chịu đựng được, chỉ chốc lát sau, trên người xuất hiện một lớp mồ cảm giác thân thể mình mềm oặt, không có một điểm khí lực, bàn tay nhỏ bé chậm rãi trượt xuống, phía dưới chính là một mảng hồng tươi ướt át trơn trượt, rất lạnh!Trên giường nằm một hồi lâu, thân thể mới khôi phục một chút khí lực, nàng vắt mày, nhịn đAu cử động thân thể mới phát hiện trong phòng không có một bóng tóc dài của nàng buông xuống, hai tròng mắt như sương mù nhìn vào đôi chim uyên ương ở đầu giường, hốc mắt ướt át, nhìn quần áo rơi tán loạn, trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh tối hôm qua như một cơn ác mộng, đôi má lúm đồng tiền trở nên vô cùng trắng sâu một hơi, nghĩ đến tình cảnh lúc đó, không khỏi cười tự giễu, nàng làm gì có thời gian hối tiếc. Một tay thu chặt cái chăn, bảo vệ ngực, nàng ngồi xuống, tấm lưng trần trắng nõn nhưng lại đầy những vết thâm, làm cho người ta đau ngoài có người nghe thấy tiếng vang từ bên trong, không quá bao lâu, cửa bị đẩy ra, một a hoàn ước chừng 15, 16 tuổi, lanh lẹ tay chân đi đến, cách sau tấm màn, nhẹ giọng kêu-Tiểu thư, người tỉnh rồi sao?Nghe vậy, Khinh Vân Nhiễm vội vàng chui vào trong chăn, gương mặt phấn trắng nổi lên một tầng hồng nhạt, hỏi-Lan nhi, bây giờ là giờ nào rồi?Nàng đột nhiên nghĩ đến, dựa theo tục lệ, thị thiếp trong phủ phải đến thỉnh an Vương phi, nếu không đi thì sẽ bị trách giờ đã là buổi trưa rồi nhi trước tiên bẩm báo, biết tiểu thư đã tỉnh dậy, nàng bước nhanh tiến lên, ngoài ý muốn lại nhìn thấy một sồ đồ vỡ. Tiểu thư bình thường sáng sớm đã dậy, hôm nay cư nhiên lại ngủ thẳng đến trưa mới tỉnh, vốn nghĩ là, đêm qua vương gia hẳn là rất điên cuồng, nghĩ đến điều này, khuôn mặt thanh tú không khỏi nhiễm một tầng mây đỏ ửng.“Đã trễ thế này rồi cơ à?”, Khinh Vân Nhiễm thở dài, thấp giọng hỏi-Lan nhi, thị thiếp trong phủ có đến đây xin thỉnh an không?Lan nhi lắc đầu, thấy khí sắc nàng không tốt, lo lắng nói “Tiểu thư…”Khinh Vân Nhiễm nhịn xuống chua xót, lắc đầu nói-Ta không có việc gì! Lan nhi, thay ta chuẩn bị một chút, ta muốn tắm qua một phen hành hạ đêm qua, cả người đã sớm đau nhức không chịu nổi, nếu như không có nước nóng để ngâm mình, hôm nay đừng nghĩ đến bước xuống giường, huống hồ giữa hai chân khó chịu, làm cho nàng cảm thấy cực kỳ không thoải nhi cười nói-Nô tỳ đã sớm vì tiểu thư chuẩn bị tốt rồi, để Lan nhi đi lấy y phục cho tiểu xong, nàng xoay người đi hướng tủ quần áo lấy ra một bộ y phục, choàng lên người Khinh Vân Nhiễm. Con ngươi mắt Lan nhi hạ xuống, ngoài ý muốn nhìn thấy trên người tiểu thư có vô số những vết bầm to nhỏ, không giống dấu hôn của vợ chồng hoan ái bình thường bà này biết rõ ghê, trông qua như vết thương do bị ngã, trong đầu suy nghĩ trăm thứ, không khỏi cau mày hỏi-Tiểu thư, Tối hôm qua Vương gia ở đây, có phải hay không đối với người thô bạo?Khinh Vân Nhiễm trách nhẹ, nói-Lan nhi, phụ thân không phải đã nói qua, tới Vương phủ rồi phải nhẫn nại mà này dù sao cũng không thể so với phủ Thừa tướng, mọi việc đều phải có chừng mực, huống hồ, Hiên vương gia sáng sớm đã biểu hiện rõ thái độ của mình, tốt hơn hết là nàng ở trong phủ theo an bài của kiến Lan nhi chau mày, vì nàng mà tức giận, trong lòng có chút cảm động, ít nhất ở cái nơi xa lạ này cũng có một người thực lòng quan tâm nàng, nàng cầm tay trấn an-Lan nhi, không đau một chút nào, bất quá nhìn qua chỉ có điểm dọa người mà nhi tức giận, bất bình nói-Nhưng Vương gia đúng là quá khi dễ người!Khinh Vân Nhiễm nâng đầu, mày liễu nhăn lại, thản nhiên nói-Tốt rồi, Lan nhi, đừng nóng giận nữa, mau đỡ ta đi nhi miệng đáp nhẹ, đứng dậy đỡ Khinh Vân Nhiễm hướng phòng tắm đi phòng tắm, sau tấm bình phong, mùi Long Tiên Hương thoang thoảng bay, một thùng gỗ lớn đủ để một người ngồi vào trong, từ bên trong tỏa ra đầy khí nóng, trên mặt nước có rất nhiều cánh hoa nổi lơ lửng, thùng gỗ bên cạnh là nước dể dội đi quế hoa di tử xà phòng thơm – thời đó mà cũng có xà phòng, được chuẩn bị hết sức thỏa nhi xem thử độ ấm của nước, ôn nhu nói-Lúc trước khi tiểu thư tỉnh lại, sợ không có nước nóng tắm rửa, Lan nhi đã lập tức đi lấy thêm một thùng nước nóng, nước nóng thế này mới nhi, phiền toái ngươi rồi!Khinh Vân Nhiễm cười cảm kích, nói-Ta một mình ở lại nơi này được rồi, ngươi đi ra ngoài nghỉ ngơi Lan nhi cAnh giữ ở bên ngoài, nếu có việc, tiểu thư cứ gọi Lan nhi mỉm cười gật đầu, thuận thế lui ra ngoài, đem cánh cửa phòng tắm đóng Lan nhi đi đi rồi, Khinh Vân Nhiễm đem y phục cởi ra, lộ ra cơ thể tuyệt mỹ, nếu như không có những mảng xanh tím khó coi thì đây đích thị là một pho tượng ngọc được điêu khắc hoàn lên ghế, nhấc chân bước vào trong thùng, đem thân thể ngâm hoàn toàn vào trong thùng, nước nóng làm giảm bớt sự đau nhức ở thân dưới, nàng nhẹ nhàng tháo búi tóc, làm cho mái tóc đen dài như thác nước rơi xuống, lấy tay túm lại sau đó đổ lên quế hoa, tinh tế chà hết tóc, nàng lại đem các nơi trên người tỉ mỉ tẩy trừ một lần, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, thích thú hưởng thụ sự yên lặng trong chốc lát, đem thân mình trong nước hoàn toàn giãn rửa xong, Khinh Vân Nhiễm thay một chiếc váy có thêu hoa bách hợp, phảng phất mang theo màn sương sáng sớm, dáng vẻ yểu điệu thướt tha, thanh nhã, còn có thêm một phần phiêu sau khi khô tóc, Lan nhi giúp nàng vấn một kiểu tóc đơn đỉnh đầu vấn một búi tóc, dùng dây cột tóc màu trắng bó chặt lại, 2 bên cạnh buông xuống 2 dải tóc, còn lại buông xõa ở phía sau. Nhìn vào trong gương, vóc người tinh tế yểu điệu, làn da trắng mịn như tuyết, mái tóc đen nhánh mềm mại, ánh mắt sáng ngời, đôi môi anh đào hồng nhuận căng đầy, khí chất thanh nhã tú dù không phải là tuyệt sắc khuynh thành nhưng cũng được coi là thanh lệ thoát tục, tướng mạo như vậy đáng lẽ phải được nam nhân yêu mến mới đúng, nhưng thái độ của Hiên vương gia đối với nàng phảng phất như thù giết cha. Có lẽ, cho dù nàng có xinh đẹp tuyệt thế thì thái độ của Hiên vương gia đối với nàng vẫn là căm hận, chán ghét, khinh thường mà nhiên thanh âm Lan nhi vang lên-Tiểu thư, quần áo màu xanh nhạt này có phải là trông quá đơn giản không, tiểu thư mới tân hôn, hay là mặc đồ đỏ cho cát Vân Nhiễm lấy lại tinh thần, quay đầu lãnh đạm cười nói-Như vậy rất tốt, thanh thanh sảng sảng, mùa hè ăn mặc như vậy sẽ làm bớt đi cái lúc nàng chuẩn bị đứng dậy, ngoài cửa truyền đến giọng hạ nhân, nói Hiên vương gia mời nàng đi đại sảnh dùng ngọ Vân Nhiễm cùng Lan nhi nhìn thoáng qua, việc vương gia chán ghét nàng là ngoài mặt sẽ làm dần dần hay là làm luôn một lần? Hoặc là, chuẩn bị cho nàng xuống nhi mở cửa ra, ngoài cửa đã có hạ nhân chờ sẵn, nhìn thấy Khinh Vân Nhiễm, khom người nói-Vương phi, xin mời lên kiệu.*********Ánh mặt trời giờ ngọ xuyên thấu qua cửa sổ kiệu chiếu vào, da thịt có cảm giác nóng, gió mát hây hẩy, mùi thơm ngát của hoa quế đập vào mặt, chim chóc đậu trên ngọn cây hót vang, tuyệt vời dễ nghe, rập rờn cánh bướm sặc sỡ nô đùa bên những bông hoa nhỏ nhắn xinh đệ củA Hiên vương phủ chiếm một diện tích rộng lớn, không chỉ có nhiều sân rộng lớn ở phía sau núi mà cả danh lãm Bích Hồ của kinh thành cũng được bao lãm trong đó, đình bàn lầu các, đình viện sân vườn, vách đá, hòn giả sơn, hoa viên, hồ nước chảy êm đềm, cánh cổng điêu khắc tinh xảo, phú lệ xa Vân Nhiễm thầm than, tự trách mình không cần phải lên kiệu. Vừa mới đó, kiệu cũng dừng lại, rốt cuộc cũng đến nơi. Nàng chậm rãi xuống kiệu, chịu đựng sự đau nhức ở bắp đùi, bước đi ưu nhã vào trong đại sảnh, cảnh tượng xuân sắc vô cùng. Nếu không sớm biết rằng, các nàng vốn là cơ thiếp trong phủ, tại đại sảnh có 4 mỹ nhân thật vốn có thể so với hoa kiều cái này chắc là kỹ nữ.Đột nhiên thanh âm của một người kiều mỵ đến tận xương vang lên-Vương phi tỷ tỷ thật là xinh đẹp động lòng người!Người vừa mới nói chuyện chính là một vị nữ tử xinh đẹp đang ngồi trong lòng Tiêu Thần Hiên, trên đầu cài trâm khổng tước phát sáng, mi mắt khổng tước nạm vàng, rất kiều diễm, một thân y phục tơ tằm màu tím thêu uyên ương, khuôn mặt phấn hồng xinh đẹp nhẹ nhàng lộ Vân Nhiễm vừa định nói chuyện, một vị nữ tử ngồi đối diện Tiêu Thần Hiên mập mờ nháy nháy mắt, ngón tay thanh tú vỗ về chơi đùa lồng ngực của hắn, âm thầm chia rẽ, hơi sẵng giọng nói “Khó trách, Vương gia làm tỷ tỷ mệt nhọc đến vậy, ngủ thẳng đến trưa mới tỉnh”, nói xong liền phát ra một tiếng cười duyên.
truyen that nguoc khi phi