tái giá tiểu phu lang
phamanhbqn@gmail.com. 10:19 - 09/10/2016 0 Thanh Niên. Tháng 9.2006, khi nghe người làng Tốt trúng kỳ nam, đầu nậu khắp nơi đổ về tìm mua. Làng Tốt từ đó được mệnh danh là làng tỉ phú. Thế rồi sau cái ồn ào, rình rang của cơn lốc kỳ nam 10 năm trước, ngôi làng ở vùng cao này
Tinh Tế Ngốc Manh Tiểu Phu Lang; Tinh Tế Ngốc Manh Tiểu Phu Lang. Đề Cử . Đọc Truyện Theo Dõi (10) 6.48/10 trên tổng số 31 lượt đánh giá. Thông Tin; Giới Thiệu; D.S Chương;
Nghiên cứu này sử dụng phương pháp kiểm toán giảm thiểu chất thải để đánh giá mức phát thải của chất thải rắn (CTR), nước thải và khí nhà kính (KNK) của bốn loại hình thu gom và tái chế nhựa tại làng nghề nhựa Triều Khúc. Kết quả cho thấy, CTR phát sinh từ bốn
Read Phần 2 (51-78) from the story Tái giá tiểu phu lang - SJ giảo nhi by pichan (水に流す) with 3,754 reads. danmei, cổđạigiákhông, điềmvăn.
Tỷ phú hồ tiêu làng Chăm Prông. Thứ Hai, 22/01/2018, 08:01 [GMT+7] (GLO)- Mặc dù giá hồ tiêu không còn cao như mấy năm trước nhưng ông Rơ Lan Phih (làng Chăm Prông, xã Ia Băng, huyện Đak Đoa) vẫn có thu nhập rất ổn định từ vườn hồ tiêu 2.500 trụ luôn xanh mướt, trĩu quả. Không
Site De Rencontre Pour Homme Fortuné. Thư danh Tái giá tiểu phu lang Tác giảsj giảo nhi [ văn án ] Kế mẫu khiến đường đường đích tử cưới bị đại tướng quân hưu về nhà Lân nhi, còn so với chính mình lớn như vậy mấy tuổi. Đêm động phòng hoa chúc tào chấn lăng xem xét chính mình này tân tức phụ cảm giác rất kỳ diệu, thế giới này cư nhiên có loại này nam nhi thân còn có thể sản tể tử . Bất quá hôm kia kia đại tướng quân là đầu óc có bệnh đâu vẫn là đầu óc có bệnh, phóng thiên túng kỳ tài không cần, thanh mai trúc mã không cần, giúp hắn kiến công lập nghiệp cũng không muốn, thế nào cũng phải muốn lâu bên trong chạy ra gì đó, xem thứ đó bộ dáng cũng chưa hắn tức phụ tuấn tú. Tân tức phụ gì đều hảo, chính là chỉ số thông minh thượng thiên thiên nghiền áp chính mình lược đau đầu. Hắn một đai binh đánh nhau , tối phiền người đọc sách cằn nhằn cằn nhằn không dứt, cho nên chỉ cần hắn tức phụ nhất cầm lấy tiên sinh khoản tiền, lực bạt sơn hà hề tào chấn lăng liền cùng chỉ háo tử dường như. Ngu tú miện cảm giác, này tiểu trượng phu chỉ số thông minh sốt ruột... Chính mình nên khiến hắn nhiều đọc mấy quyển sách, nhiều luyện tự... Bình thường xã hội, liền hơn Lân nhi có thể gả có thể lấy. Đây là một võ tướng cùng một văn khoa Trạng Nguyên cố sự, có bao dung có trạch đấu có ngược tra, tào chấn lăng cho phép cất cánh nhà mình tức phụ bò so với hắn cao, tài hoa so với hắn xuất chúng, danh khí cũng so với hắn đại, không ngại bản thân so ra kém nhà mình tức phụ, lại đồng thời cũng cố gắng cùng hắn sở yêu nhân sóng vai. Văn danh phế... Thực xin lỗi qaq này văn siêu cấp chính nhi bát kinh còn rất cấp kình... Hẳn là... Ngoài ra tác giả chỉ số thông minh sốt ruột, thỉnh chớ tích cực, cám ơn phối hợp. Nội dung nhãn Tình yêu và hôn nhân cường cường ngọt văn Tìm tòi mấu chốt tự Nhân vật chính Tào chấn lăng ngu tú miện ┃ phối hợp diễn ┃ cái khác Tấn Giang ngân bài đề cử Tào chấn lăng đi đến một có nữ nhân cùng Lân nhi thế giới, mở mắt chính là động phòng hoa chúc, cưới so với chính mình đại bốn tuổi còn bị hưu Lân nhi. Tức phụ cố nhiên tài hoa hơn người, tướng mạo phi phàm, nhưng ánh mắt hạt, bằng không lúc đó gả cho nhất lang tâm cẩu phế, dùng xong liền bị ném tra? Ngu tú miện xem xét nhà hắn tiểu trượng phu, nhất đốn năm bát cơm, mười màn thầu, tam món ăn đĩa. Trừ cảm giác dạ dày chống đỡ ngoại liền cảm giác hắn muốn vì này tiểu trượng phu thao nát tâm "Ăn xong đi luyện mười trang giấy, xem tam quyển sách !" Tào chấn lăng bỗng nhiên cảm giác chính mình nên ăn nhiều chén cơm an ủi... Tác giả hành văn tự nhiên lưu sướng, ngôn ngữ rõ ràng. Vô luận là chỉ số thông minh cao tuyệt, tình Thương Lược thấp ngu tú miện vẫn là thân là "Mãng phu" Bị học bá nghiền áp chỉ số thông minh tào chấn lăng, đều khiến độc giả đối này chi gian ở chung cảm thấy sinh động thú vị. Nhìn chung chỉnh thiên văn, có nâng đỡ lẫn nhau, có bao dung, có trạch đấu, cũng có ngược tra, hãy xem tào chấn lăng như thế nào cho phép cất cánh ngu tú miện, cũng cố gắng cùng này sóng vai, tương cứu trong lúc hoạn nạn.
ngôn tình, novel, đam mỹ, đồng nhân
TÁI GIÁ TIỂU PHU LANG Tác giả SJ Giảo Nhi Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Nguồn Kho tàng Đam mỹ – Fanfic Edit Tịnh + Cửu Nguyệt + Kẹo Khìn + Huyễn Sinh + Ren Chuyển ngữ QT đại ca + GG đại thúc Thể loại Cổ trang, 1 x 1, công xuyên không x mỹ tài hoa biệt nữu thụ, trạch đấu, vệ quốc, hỗ sủng, HE, điềm văn. Tình trạng Đang lê sờ lết Bản edit chưa được sự đồng ý của tác giả, dịch bằng QT nên chỉ đúng 60-70% mong không có bất cứ điều gì liên quan đến pháp lý và thương mại, nếu dính dáng sẽ gỡ bỏ ngay! Xin cảm ơn! MỤC LỤC Văn Án Chương 1 🌻 Chương 2 🌻 Chương 3 🌻 Chương 4 🌻 Chương 5 Chương 6 🌻 Chương 7 🌻 Chương 8 🌻 Chương 9 🌻 Chương 10 Chương 11 🌻 Chương 12 🌻 Chương 13 🌻 Chương 14 🌻 Chương 15 Chương 16 🌻 Chương 17 🌻 Chương 18 🌻 Chương 19 🌻 Chương 20 Chương 21 🌻 Chương 22 🌻 Chương 23 🌻 Chương 24 🌻 Chương 25 Chương 26 🌻 Chương 27 🌻 Chương 28 🌻 Chương 29 🌻 Chương 30 Chương 31 🌻 Chương 32 🌻 Chương 33 🌻 Chương 34 🌻 Chương 35 Chương 36 🌻 Chương 37 🌻 Chương 38 🌻 Chương 39 🌻 Chương 40 Chương 41 🌻 Chương 42 🌻 Chương 43 🌻 Chương 44 🌻 Chương 45 Chương 46 🌻 Chương 47 🌻 Chương 48 🌻 Chương 49 🌻 Chương 50 Chương 51 🌻 Chương 52 🌻 Chương 53 🌻 Chương 54 🌻 Chương 55 Chương 56 🌻 Chương 57 🌻 Chương 58 🌻 Chương 59 🌻 Chương 60 Chương 61 🌻 Chương 62 🌻 Chương 63 🌻 Chương 64 🌻 Chương 65 Chương 66 🌻 Chương 67 🌻 Chương 68 🌻 Chương 69 🌻 Chương 70 Chương 71 🌻 Chương 72 🌻 Chương 73 🌻 Chương 74 🌻 Chương 75 Chương 76 🌻 Chương 77 🌻 Chương 78 🌻 Chương 79 🌻 Chương 80 …
Chương 3 Edit Cửu Nguyệt Beta Bột Mì QQ “Xin lỗi ta thật sự vẫn chưa nhìn ra.” Tào Chấn Lăng trắng trợn đánh giá từ trên xuống dưới một lần, chậc chậc lắc đầu “Ta chỉ thấy ngồi đối diện mình là một oán phụ, sau khi bị nam nhân của mình vứt bỏ, tâm như tro tàn cứ như thế lại bị người gả đi. Chậc chậc, Ngu gia ngươi không có đầu óc, ngươi cũng không có đầu óc ư?” Ngu Tú Miện thật sự là bị ánh mắt xúc phạm của Tào Chấn Lăng nhìn càng khiến cả người thêm tức giận, giận đến nỗi cả người run rẩy, nhưng lại không nói được một câu phản bác. Thêm một lần thành thân nữa căn bản không phải là do y làm chủ, mà là mẫu thân y ngại y làm mất thể diện, sơ sài xử lý y, mà y quả thật là tâm như tro tàn… Nghĩ vậy, lại thêm nản lòng, bản thân bây giờ đã bị kẹt ở hậu viện chính là lựa chọn của mình, có thể oán ai đây? Trước đây y nguyện vì Lâm Cảnh Huy bỏ đi *mãn phúc kinh luân* tài học đầy mình, sau khi phò trợ ở bên cạnh hắn, chỉ vì trong lòng tràn đầy yêu thương, nhưng cuối cùng lại bị thương tích đầy mình. Nhắm mắt lại, không muốn đối diện với sự thật thêm một lần nữa. “Quy củ của bổn triều cũng không phải không cho phép lân nhi sau khi thành thân không được vào triều đường.” Nhưng xã hội này cũng đối xử với lân nhi đã xuất giá như với nữ nhân vậy, mà rất nhiều lân nhi cũng đặt mình vào vị trí của các nữ nhân. Vì thế qua các triều đại, lân nhi vào triều làm quan, có, nhưng lác đác không bao nhiêu. Lại thêm việc nhiều trượng phu sẽ cảm thấy mất thể diện, càng trói buộc hơn. Vì vậy, khi Ngu Tú Miện nghe nói như thế, kinh ngạc mở mắt ra, nhìn về phía Tào Chấn Lăng, lúc này y cảm thấy mình hình như nhìn không thấu thiếu niên nhỏ hơn mình bốn tuổi trước mặt. Tào Chấn Lăng bị y nhìn cũng không để ý nhiều “Ta chỉ hỏi ngươi một câu, ngươi đối với *tiền phu*chồng trước Lâm Cảnh Huy của ngươi đã mất hết hy vọng rồi sao? Nếu hắn quỳ xuống van ngươi trở về, ngươi sẽ quay về sao? Trong lòng có còn một chút tình cảm nào nữa không?” Mỗi một câu hỏi được hỏi ra, cảm giác áp bách trong phòng lại nặng thêm một chút. Ngu Tú Miện biết Tào Chân Lăng đang nghiêm túc, càng biết không một nam nhân nào để phu nhân của mình chụp mũ xanh lên đầu hắn “Đương nhiên là không rồi.” “Đừng trả lời nhanh như vậy, hôm nay suy nghĩ thật kỹ, nếu ta cho phép sau này ngươi vào triều làm quan, sợ là ngươi còn phải làm quan cùng triều với người kia, về sau khi đối mặt nhiều hơn, ta cũng không muốn cho ngươi một chút tự do để ngươi đội mũ xanh cho ta.” Nói rồi cúi đầu múc cháo cho mình. Trong lòng Ngu Tú Miện nghĩ đến không phải là chuyện của Lâm Cảnh Huy, mà lại tiếp tục nghi ngờ “Vì sao ngươi muốn làm như vậy?” “Tình hình rạn nứt ở nhà ta ngươi cũng đã thấy, cũng gần 17 tuổi rồi nên nghĩ muốn làm thế nào để thoát khỏi các lão nương, ngươi nói đúng không?” Tào Chấn Lăng liếc mắt với y, cúi đầu tiếp tục húp sùng sục một chén, “chẹp” chén cháo này ăn không ngon, toàn nước thế này chẳng trách húp khó như vậy, ngày mai đổi thành cơm trắng, ăn cũng nhanh gọn hơn một chút. Ngu Tú Miện nhìn bộ dáng thô tục của hắn, dạy dỗ của hai mươi năm qua khiến y trố mắt lên, nhưng suy nghĩ một chút vẫn nhịn xuống. Húp xong ba chén cháo, Tào Chấn Lăng thấy người nào đó ở trước mặt vẫn còn đang suy nghĩ, liền hừ một tiếng, lắc đầu cười “Ngươi đó, cũng là người đại tài. Tự trong lòng cũng có dã tâm, cũng có hoài bão, có lý tưởng, không muốn trải qua cuộc sống vô vị tầm thường. Nếu như tướng quân chó má gì đó kia mà đối xử tốt với ngươi, hai người các ngươi có thể cùng nhau phát huy sở trường. Chỉ tiếc đối phương mắt bị mù, nhân phẩm cũng có vấn đề. Như vậy cũng tốt, vạn nhất sau khi hắn lợi dụng triệt để xong hơn mười mấy hai mươi năm mới lộ ra bản tính thì phải làm sao? Sợ rằng khi đó ngươi đã bị nắm được rồi. Bây giờ tuổi còn trẻ, ngươi còn có thể thi triển tài hoa, bên ngoài cũng đánh giá cao ngươi. Làm chút chuyện thực tế, nam nhân ấy mà, cũng không thể chỉ cần tình tình ái ái, thứ này lại không thể làm cơm ăn, phát triển hoài bão mới là gốc rễ của nam nhân, có quyền có tiền, ngươi muốn gì không được? Nếu như lúc đó ngươi vào triều làm quan, làm chính nhất phẩm*, đừng nói hắn có gan cô phụ ngươi, ngay cả thành thân, thú ai gả ai cũng đều gọi là không xứng. Cũng bởi vì ngươi không có mưu cầu quyền thế, mưu cầu thanh danh, tính tình vừa mềm lòng vừa chính trực, mới bị người khác tùy tiện gây khó dễ như thế.” Nói đến đây còn buồn cười hừ một tiếng “Ngay cả cái thứ chạy từ thanh lâu ra cũng có thể ngấm ngầm mưu tính ngươi. Con mịa nó, ngươi cũng không có biện pháp, vứt hết mặt mũi? Nhưng mà như thế cũng tốt, tuổi còn trẻ đã bị té ngã một lần đau như vậy, nên mở tâm nhãn ra. Đại nam nhân nhấc lên được thì cũng buông xuống được, ta không có nhiều ý tưởng lắm, ngươi bây giờ vẫn còn bị thương vì tình cảm, khi thành thân với ta, chúng ta coi như là cùng một trận doanh, ta cho ngươi tự do, ngươi trợ lực cho ta.” Vừa ăn vừa nói, chờ nói xong, hắn cũng ăn xong, đứng dậy duỗi người, đã đến lúc đi xử lý vấn đề màu tím “bóng lộ”, “Hôm nay ngươi suy nghĩ thật kỹ, tối này đưa cho gia một câu trả lời chắc chắn là được.” Bật ngón cái với anh công *Chính nhất phẩm 正一品 mỗi phẩm vị của quan lại và phi tần được thành chính phẩm và tòng phẩm. Chính phẩm cao hơn tầm phẩm. Chính nhất phẩm là phẩm vị cao nhất trong hệ thống này, cỡ tể tướng hay thừa tướng Ngu Tú Miện đưa mắt nhìn Tào Chấn Lăng rời đi, lần nữa nhìn lên mặt bàn, thở dài cầm chén đũa lên, sau đó cảm thấy… haha, hắn nói một đống lời nói chấn động, thuận tay ăn hết những thứ có thể ăn trên bàn, có lẽ mình đã tái hôn với một thùng cơm rồi đây… Cũng không có tâm tư phân phó hạ nhân làm lại, tùy tiện ăn mấy miếng bánh hỉ lót dạ. Lời Tào Chấn Lăng nói hôm nay, còn có thái độ của hắn cũng khiến cả người Ngu Tú Miện dễ chịu, chưAa có người nào, cho dù là Lâm Cảnh Huy cũng chưa từng hoàn toàn coi y là một nam nhi. Tồn tại của lân nhi vẫn là đặc thù, mẫu thân y thuở nhỏ không thích y, phiền muộn vì y, bởi vì bản thân là một lân nhi. Trừ Khải Mông tiên sinh của mình ra, không ai thật sự coi y là một nam nhân, nhưng lân nhi chẳng lẽ không phải là nam nhân? Không phải giống như nam nhân có thể thú, có thể thi sao? Y biết bởi vì từ nhỏ lân nhi đã có khuôn mặt tuấn tú, tư thái mềm mại hơi khác biệt với nam nhân, vì vậy khá được ưa thích, khắp nước Triệu, phần lớn lân nhi giống nữ nhân sẽ được gả đi. Nhưng bản thân từ nhỏ được dạy dỗ để làm gia chủ của Ngu gia, là người kế thừa, sau khi vì Lâm Cảnh Huy mà vứt bỏ, nhưng không có nghĩa là y chấp nhận mình là một nữ nhân trong hậu viện, nguyện ý bị trói bước ở trong một tấc vuông. Không hiểu sao năm đó mình lại yêu Lâm Cảnh Huy mà nguyện ý vứt bỏ mọi thứ. Nếu đi theo Lâm Cảnh Huy có thể có được tình yêu của mình cũng có thể thành toàn cho tài năng của y, nếu không phải như thế thì sao có thể cam tâm tình nguyện chứ? Nhưng Tào Chấn Lăng nói đúng… Nếu lúc đó tay y cầm trọng quyền, thì sao mà bị Lâm Cảnh Huy tùy ý gây khó dễ? Bị một kẻ từ thanh lâu làm cho nhục nhã? Ngu Tú Miện y há lại bị người khác tùy ý gây khó dễ hay sao? Hôm qua chịu nhục, tất cả đều là lỗi do y tự làm tự gánh! Tào Chấn Lăng cũng không nói sai, nếu không phải mình cao ngạo tự cao tự đại bị danh tiếng bề ngoài làm mờ đầu óc, sao lại khich địch như thế? Nhưng, bây giờ quả thật cũng tốt, sau khi nghe tất cả giáo huấn, cũng để cho y có thể thấy rõ cách làm người của Lâm Cảnh Huy! Không bị tình ái làm mất phương hướng nữa. Nghĩ vậy, Ngu Tú Miện lại cảm thấy tuy Tào Chán Lăng thô tục, nhưng cũng có đầu óc, thái độ làm người độ lượng, lòng dạ rộng rãi, lại có thể nguyện ý cho mình một phần tự do, phần ơn tri ngộ này khiến Ngu Tú Miện sinh ra vài phần hảo cảm. Phò trợ hắn để hắn đạt được mục đích mong muốn hình như cũng không phải là việc gì khó. Buổi chiều, Tào Chấn Lăng tính khí nóng nảy cộng thêm thần lực trời sinh, Tào nhị thiếu gia lại nổi cơn tam bành, bỗng nhiên không thích cái màu tím “bóng lộ” mà bản thân vốn yêu thích nhất nữa. Đúng vậy, y sam quý khí màu tím, tất cả đều bị vứt đi “Đổi thành màu xanh đen cho gia, xanh ngọc, lam đậm! Đều được, không được có loại màu tím “bóng lộ” này nữa! Còn những đai lưng này! Cũng xử lý cho gia, sau này loại y phục phối với loại đai lưng nào, ngoại trừ y phục màu trắng thì không được có đai lưng màu trắng.” So với Mác-Lênin, ai lại không biết chỉ có gay mới thích dùng đai lưng màu trắng*? Gay nào cũng không có mấy cái đai lưng màu trắng? Haha, người tiền nhiệm còn không biết ngượng mà nói mình không phải là gay? Thích đàn bà? Bốp bốp bốp tát vào mặt! Ngu Tú Miện trong lúc vô tình thấy Tào Chấn Lăng giận dữ đùng đùng nâng lên một tủ quần áo bằng gỗ tử đàn, nhẹ nhàng ném ra, nhất thời trợn to mắt. Y đi theo bên cạnh Lâm Cảnh Huy nhiều năm, trong quân cũng thấy không ít người có khả năng, cũng đã gặp thần lực trời sinh, nhưng có thể dễ dàng như vậy, còn có thể vừa đi ra ngoài vừa chạy chạy nhảy nhảy ném đi tủ gỗ thật to gấp ba người hắn, tủ quần áo vẫn còn đầy đồ, người như thế này quả thật vẫn chưa thấy qua. Xem ra Tào Chấn Lăng thật sự có thể đào tạo thành một nhân tài, nếu mình cùng hỗ trợ lẫn nhau, thật sự là như hổ thêm cánh, nhưng chính là không biết người này có nguyện ý để mình lên thật cao. Nghĩ vậy trong lòng Ngu Tú Miện dâng lên một cỗ bất đắc dĩ, nếu y không phải là lân nhi… Mà thôi, lúc này không có gì để nghĩ, nếu y không phải là lân nhi, không thể nào yêu nhau với Lâm Cảnh Huy, dĩ nhiên bây giờ đối với nam nhân kia cũng không có ý nghĩ gì, nhưng đoạn này cũng không cần thiết phải bị xóa đi. Chờ đến buổi tối, khi cùng nhau dùng cơm, Ngu Tú Miện thông minh, trước khi ăn cơm không nói. Có thực mới vực được đạo của anh Lăng Nhưng ăn bữa cơm này giống như cướp vậy, rõ ràng là một gia đình giàu có, chưa bao giờ thiếu ăn uống, cơm và đồ ăn trong viện Tào nhị gia vĩnh viễn đều là tốt nhất và nhiều nhất, nhưng cũng không chịu nổi sức ăn của đối phương. Bản thân chỉ mới ăn nửa bát, đã phát hiện đồ ăn trên bàn đã vơi đi một nửa… Quả nhiên là một thùng cơm… Ngu Tú Miện ưu thương nghĩ. Ăn gần xong, Ngu Tú Miện đều chỉ ăn qua loa mấy thứ như rau cải và củ cải với cơm, thật sự là cướp không lại người đối diện, ăn mà cũng có vài phần đáng thương. Mất mặt quá anh Lăng ơi Cơm nước no nê, tâm tình Tào Chấn Lăng vui vẻ, trong lòng có chút áy náy đi ra ngoài chạy một vòng, lại bưng về một đĩa đậu hủ kho tàu, nhìn màu sắc của đồ ăn không tinh tế lắm, e rằng là của trù phòng chuẩn bị cho hạ nhân, nhưng không có đủ nguyên liệu. “Ăn đi, ta trực tiếp đem tới từ trù phòng, không ai đụng qua.” Tào Chấn Lăng nói vô cùng ngượng ngùng lại đẩy đĩa qua. Ngu Tú Miện thật là vừa bực mình vừa buồn cười nhìn người trước mặt này, sau khi ăn sạch toàn bộ đồ ăn lại bưng đĩa đồ ăn của nô bộc cho y, đây là đang nhục nhã y hay là đang nhục nhã hắn? ————————– Đậu hủ kho tàu Hết chương 3
"Thiếu gia nhân từ, không muốn lão nô nhiều lời về chuyện này, thế nhưng lão nô không muốn có lỗi với tiểu thư." Nói xong thì khóc lên "Lão nô ở cho đến khi thiếu gia được tám tuổi thì bị đuổi ra khỏi Tào gia. Bởi vì khi đó lão nô bị phong hàn, Lưu thị nói lão nô không chữa khỏi bệnh thì không cho phép lão nô trở về Tào gia. Mấy ngày trước vô tình gặp được thiếu gia, biết thiếu gia cũng sống không tốt. Mặc dù thiếu gia không nói, nhưng đâu có ai nghĩ rằng đích tử của nhà đại quan tứ phẩm lại không có một thư đồng hầu hạ chứ? Thiếu gia có khổ không nói, nhưng lại khiến lòng lão nô như dao cắt. Về sau thiếu gia nhân từ mang lão nô về bên cạnh để dưỡng lão, lão nô thấy trên đầu Lưu thị cài cây trâm Nhạn Phi mà trước đây tiểu thư thích nhất. Khi đó lão nô đã muốn nói cho lão gia, nhưng thiếu gia lại dặn lão nô đừng nói. Thiếu gia nói là trước khi cưới Lưu thị có nói mở ngân khố ra cho thiếu gia để thêm quà sính lễ cho Ngu tiên sinh, có thể khi đó hợp ý nên lấy ra thêm một cây trâm mà thôi. Nhưng, nhưng chuyện này mà được sao? Vì sao đường đường là đích tử của Tào gia cưới vợ thì đồ gì cũng không được lấy ra?" "Vô liêm sỉ! Lưu thị, ngươi có lời gì muốn nói! Tào Chí Hạo, ta hỏi ngươi, ngươi có biết việc này hay không? Có giúp giấu diếm không?!" Lục thúc Tào gia giận dữ hỏi. "Ta dĩ nhiên không biết chuyện này, nếu biết thì làm sao để thị động đến đồ của Chấn Lăng?" Tào Chí Hạo cũng không ngờ Lưu Thu Liên có gan tày trời đến mức này. Mà Lưu Thu Liên thấy vậy, biết bản thân không thể rửa sạch, dù sao ai có mặt đều nghi ngờ mình, mà quả thực trong nhà cũng chỉ có thể là mình, lập tức cắn răng quỳ xuống "Là ta hồ đồ. Những năm gần đây chi tiêu trong nhà không ít, đã tiêu xài nhiều cho Chấn Lăng. Ngoài ra có vài nữ nhi trong nhà lần lần lượt lượt xuất giá, lại thêm Chấn Lăng lấy Ngu tiên sinh nên ta, ta mới phải như thế." Ngu Tú Miện nghe được ý thị là muốn đổ lên người mình liền không vui nói "Đồ Tào gia đưa cho, ta vẫn còn để y nguyên mang đến, cũng có viết danh sách, do ta tự mình kiểm tra, ta cũng không nhớ trên đó có gì giống nhau." Nói xong, lập tức có tiểu thư đồng Tư Niên lập tức chạy về viện, chỉ trong chốc lát đã thở hổn hển hai tay dâng đồ lên. Ngu Tú Miện để tiểu thư đồng giao cho hai vị Tào gia, nhưng cả hai đều từ chối không chịu nhận. Tam lão gia Tào gia kiên quyết khoát tay "Nhân phẩm của Ngu tiên sinh chúng ta sao lại không tin được đây?" Tào Chấn Lăng thấy Tư Niên chạy thở hồng hộc, nhịn không được trêu chọc một chút "Tiên sinh nhà ngươi vì sao đặt tên này cho ngươi? Có phải còn nhỏ tuổi đã nhớ nhung yêu mến người nào rồi không?"* *Bạn thư đồng tên là Tư Niên 斯年 chữ "tư" này đọc y chang như chữ "tư" trong từ "tương tư" 思, nên anh Lăng muốn chơi chữ, nhưng đáng tiếc là lộ ra sự dốt văn của anh = Nhưng lời trêu chọc này lập tức đổi lấy ánh mắt khinh thường của Tư Niên " 'Vu vạn tư niên, thụ thiên chi hộ'. Lấy từ 'Kinh Thi Đại nhã Hạ Võ', ý của tiên sinh là được lão thiên ban phúc." Nói xong còn bĩu môi chêm thêm một câu "Không học thức thật là đáng sợ."
tái giá tiểu phu lang