toi thay giam doc va thu ky trong khach san
4.4 Bên B thanh toán cho bên A bằng tiền mặt hoặc chuyển khoản sau khi Bên A xác nhận đơn đặt hàng của Bên B. Thanh toán bằng tiền VND, tỷ giá thanh toán được tính trên cơ sở căn cứ vào tỷ giá bán ra của thị trường tự do công bố tại thời điểm thanh toán.
1. Người đại diện theo pháp luật của doanh nghiệp. - Theo quy định của pháp luật về doanh nghiệp, CTCP có thể có một hoặc nhiều người đại diện theo pháp luật. Điều lệ công ty quy định cụ thể số lượng, chức danh quản lý và quyền, nghĩa vụ của người đại diện
Ngày 17 tháng 8, 2022. Tiếp nối phần trước của "Hướng dẫn viết thư xin lỗi khách hàng bằng tiếng Anh", tác giả sẽ cung cấp cho người đọc bố cục hoàn chỉnh của một bức thư xin lỗi (Apology Letter). Từ đó, người đọc có thể ứng dụng vào thực tế cũng như bài thi
Bổ sung tăng 32.5% hoặc 30.5% số phải thu tại các tháng truy đóng. Bổ sung nghiệp vụ hoàn trả 4.5% BHYT nếu khi nghỉ có truy thu 4.5% (Mã phương án TU) 2. Nghiệp vụ Báo giảm BHXH, BHYT, BHTN, BHTNLĐ, BNN. + Giảm thu 2% quỹ lương BHTN (nếu có). - Bổ sung giảm 28% hoặc 32.5% số phải thu
Tuy nhiên, vì nhiều lý do mà trong một số trường hợp giám đốc hoặc tổng giám đốc lại không thể tự mình thực hiện được các giao dịch hay các hợp đồng mà cần phải ủy quyền cho một cá nhân hay đơn vị khác thực hiện thay. Do vậy, trong bài viết Mẫu giấy ủy quyền
Site De Rencontre Pour Homme Fortuné. Tôi là Hạ Vy - Tốt nghiệp đại học, không khó để tìm được một công việc ưng ý, ba mẹ tôi là nhân viên chức nhà nước. Tuy nhiên, học hành ra trường đàng hoàng với năng lực thực sự của mình tôi có thể tìm được bất kỳ công việc nào phù hợp thế nhưng cuộc sống không dễ dàng, tìm mãi chưa có nơi nào phù sau, tôi đi tuyển dụng cho một vài công ty lớn và được nhận làm thư ký cho Giám đốc cho công ty xuất khẩu, công việc chủ yếu là đi ngoại giao và phiên dịch nên đây được coi là một môi trường tôi vô cùng ưng ý, Giám đốc chạm U50 trông rất phong độ, điển trai và hòa đồng với anh em đồng làm, tôi có chút ngoại hình vừa cao ráo, xinh đẹp lại có nhiều tài lẻ, thông thạo ngoại ngữ nên được nhiều người yêu quý. Không phải tự khen chính mình nhưng tôi tin môi trường nào mình cũng có thể thích nghi, bởi sự khéo léo cũng như năng lực thực sự khi làm việc. Trong công việc, tôi cống hiến hết mình cho công ty và đem lại nhiều thành quả đáng ngưỡng mộ với hàng loạt hợp đồng trong và ngoài nước. Không những vậy, tôi còn giúp đỡ được nhiều người về chuyên môn, có bất cứ ai khó khăn tôi cũng đều ra tay giúp đỡ không ngần ngại. Vì vậy, tôi được sếp tổng và anh em, bạn bè yêu quý, sự nghiệp ngày càng đi minh họaThế nhưng, tôi không ngờ mình lại rơi vào lưới tình không đáng với giám đốc. Sếp có vợ bằng tuổi và ở nhà nội trợ chăm lo cho gia đình nên không thường xuyên đến công ty, cuộc sống vợ chồng cũng có những chuyện không thể bộc bạch, tâm gian trôi, do tính chất công việc giữa tôi và giám đốc lịch trình dày đặc nên cả hai thường xuyên ở gần, phải lòng nhau từ lúc nào không hay. Tình cảm cứ thế và dần dần lấn kí cặp bồ với giám đốc, mối quan hệ nếu khéo giấu thì bên ngoài khó phát hiện, khó đàm tiếu vì vậy tôi sống đủ đầy không cần nghĩ đến lương thưởng và bắt đầu nuôi mộng tìm được danh phận từ người tình giàu sang chịu khó cưng chiều tôi vô điều kiện. Tiền trong tay, quyền trong tay, giám đốc và tôi luôn cháy bỏng cùng nhau khi thì ở khách sạn, khi ở một địa danh du lịch nào đó mà tôi thích. Tôi không tiếc tình trao cho anh, còn anh hứa một hai rằng sẽ sớm bỏ vợ để tôi thay vào vị trí giám đốc bà...Choáng ngợp trước viễn cảnh mà giám đốc vẽ ra tôi càng hết lòng "phục vụ" anh bất kể lúc nào giám đốc cần. Cả tôi và sếp càng thận trọng để mọi người trong công ty không dị nhưng, cuộc sống không được như ý, tôi bị vợ giám đốc phát hiện và làm um xùm cả công ty khiến tôi và sếp bẽ mặt. Vợ giám đốc thẳng thừng đưa ra hai điều kiện một là bỏ tất cả sự nghiệp, công ty và gia đình để theo ả thư ký tôi hai là quay trở về với vợ con, đuổi việc tôi, cắt đứt mọi liên hệ. Giám đốc cúi mặt nhục nhã ê chề, còn tôi nhận trái đắng mất hết sự nghiệp và danh dự, hứng chịu lời đàm tiếu của đám nhân viên cùng công ty, thậm chí cả những người tôi giúp đỡ cũng quay bước đi không vững vàng rời khỏi công ty và nhận lại hậu quả thích đáng cho chính mình đã gây ra khi xen vào cuộc hôn nhân của gia đình người khác. Có lẽ đây là bài học lớn nhất của cuộc đời nay tròn 27 tuổi, tôi được sinh ra trong một gia đình bố mẹ công viên chức, có học vấn và năng lực thực sự, tôi còn trẻ còn bao nhiêu người đàn ông khác ở ngoài tốt hơn mà lại đâm đầu vào một mối quan hệ bồ bịch, ngang trái làm hỏng cả cuộc đời của tôi thế này. Liệu tôi có thể bắt đầu công việc và xứng đáng nhận được một tình yêu phù hợp với độ tuổi của mình nữa không?Hoàng Ly T/H
"Trời ạ! Có cần phải điên tới mức đó không!" Có người kinh hãi trợn mắt hô lên, sau đó còn nói "Nói tới mới nói, con đàn bà kia cũng thiệt là. Nghe nói là bị tổng giám đốc chia tay nhưng không cam lòng, cho nên mới giở thủ đoạn giăng bẫy Thi tổng chúng ta, cuối cùng mới có đứa bé kia đó. Thi tổng cũng là bị ép phải lên Lương Sơn á!""Xì, thực tế bây giờ, chỉ cần có thể gả được vào cánh cửa giàu có, có thủ đoạn gì mà cô ta không dám làm chứ.""Đúng là quá đáng không ai bằng, dùng đứa bé nhầm để hủy hoại một cuộc tình tốt đẹp biết bao. Thứ người như vậy, sớm muộn gì cũng bị trời đánh à."Thiên Tình đứng ở ngoài, bởi vì nghe được câu này mà sống lưng đổ mồ hôi lạnh toát."Được rồi, được rồi, làm việc thôi, đừng lo tán dóc nữa." Có người xua xua tay, rồi đem tờ báo cất vào, coi như kết thúc đề tài Tình tái mặt đông cứng tại chỗ, cô không dám xem tin tức nói về Bạch Thiên ấy là ngôi sao điện ảnh nổi tiếng, đột nhiên bị hủy hôn như vậy nhất định sẽ gặp áp lực rất lớn từ dư luận, mà đầu sỏ gây nên chính là đã làm lỡ một cuộc hôn nhân xứng đôi như thế, phải chăng tương lai sẽ bị báo ứng giống như mấy đồng nghiệp kia nói?"Nè, người mới, cô tên gì vậy? Sao đứng đó mà không vào đi?" Có người gọi này cô mới hoảng hốt quay người lại, miễn cưỡng nặn ra nụ cười, lại chột dạ không dám ngẩng đầu lên, sợ các đồng nghiệp nhận ra cô chính cái người đã chen vào giữa Bạch Thiên Thiên và Thi Nam Sênh, bèn nói "Mọi người cứ gọi tôi là Thiên Tình ạ.""Đến đây, Thiên Tình. Trợ lý Trần bảo tôi hướng dẫn cô làm quen với công việc." Emily ngoắc Thiên Tình, Thiên Tình cũng gật đầu chào mọi người, sau đó đi liếc nhìn sắc mặt cô hỏi, "Có phải vừa bị tổng giám đốc mắng cho một trận rồi không? Sắc mặt cô có vẻ không được tốt lắm."Thiên Tình lắc đầu, “Tôi không sao, bởi vì hôm nay là ngày đầu tiên đi làm, vì khẩn trương nên tối hôm qua ngủ không ngon.""Hoá ra là vậy." Emily không hỏi thêm gì nữa, chỉ sắp xếp việc làm cho Thiên Tình, "Việc cần làm cũng tương đối phức tạp, cô sắp xếp và liên lạc với các phương tiện truyền thông. Nể tình cô là lính mới, vì vậy giai đoạn đầu cô không cần phải bắt đầu ngay, còn sau này cô hãy theo quản lý Mr Vương ra ngoài chạy những việc lặt vặt là được. À, đó chính là quản lý Vương."Emily lại giới thiệu quản lý Vương với Thiên Tình, loay hoay sắp xếp công việc, mới đó mà đã hết một gần đến giờ tan việc, các đồng nghiệp đều đã về hết, chỉ còn lại một mình Thiên thu dọn đồ đạc, lúc chuẩn bị đi cô gõ gõ tấm kính thủy tinh bên cạnh, "Thiên Tình, đã không còn sớm nữa, cô vẫn chưa về ăn cơm tối à?""Không sao, tôi muốn làm quen với công việc trong tay trước." Thiên Tình cười cười, chỉ chỉ máy vi cười, "Cô đúng là siêng năng thật."Thiên Tình chỉ cười chứ không đáp lại. Nói đến công việc, cô đều luôn tập trung 100% tinh thần để hoàn thành. Huống hồ, lần này cô phải càng thêm chăm chỉ nhiều hơn, ít nhất sẽ không thể để cho Thi Nam Sênh coi thường cũng đi, cuối cùng chỉ còn lại Thiên Tình. Cô vô ý thức quay đầu liếc nhìn cánh cửa phòng làm việc của tổng giám đốc đóng này....Có lẽ Thi Nam Sênh vẫn chưa về? Thường ngày, lúc nào cũng đến rạng sáng anh mới về đến anh, Thiên Tình liền nhớ tới nụ hôn hôm nay ở văn phòng làm việc, môi hơi run run, cô vươn tay sờ sờ lên môi thể nơi đó vẫn còn lưu lại hơi thở thuộc về Mình bị chập mạch rồi ư! Tại sao lúc nào cũng nghĩ về anh ta vậy chứ!Phiền muộn tự mắng mình một câu, Thiên Tình buộc mình phải tập trung tinh thần mà....Mặc dù bản thân cố gắng chuyên tâm, rất tập trung với công việc, nhưng khi Thi Nam Sênh và Trần Lâm cùng nhau từ phòng làm việc đi ra, mạch suy nghĩ của cô vẫn không thể kiềm được mà bị anh thu bước chân của anh trầm ổn vững vàng, Thiên Tình gần như nghe liền có thể nhận giác nắm chặt tài liệu trong tay, nhưng lại cúi thấp đầu vờ như không nghe ràng cảm nhận được bước chân của anh hơi khựng lại sau khi nhìn thấy cô. Sau đó...."Cô Cảnh, vẫn chưa về sao?" Là tiếng của Trần hơi sửng sốt, sau đó nghiêng mặt sang nhìn bọn họ khẽ mỉm mắt không dám nhìn Thi Nam Sênh dù chỉ nửa giây, "Trên tay còn một số việc chưa quen, cho nên trễ chút mới về ạ."Thi Nam Sênh cau gái này, giờ này rồi mà còn chưa về, chẳng lẽ muốn ở lại để gây sự chú ý của mình sao?Cười lạnh, liếc cô một cái, thấy cô lại cúi thấp đầu Thi Nam Sênh chỉ nói với Trần Lâm, "Đi thôi.""Dạ, Thi tổng."Trần Lâm gật đầu với Thiên Tình theo phép lịch sự, sau đó cùng Thi Nam Sênh đi xuống bóng lưng rời đi, trong lòng Thiên Tình trỗi lên chút buồn bã khó diễn tả bằng đầu chí cuối, anh không ngó tới cô dù chỉ một lần....Cố ra vẻ thoải mái nhếch nhếch môi, Thiên Tình tự nói với chính mình không sao cả, rồi lại tiếp tục vùi đầu vào công việc......Thi Nam Sênh đi xuống lầu mới phát hiện trời bên ngoài hiện đang có mưa phùn bay lất đầu liếc nhìn bầu trời âm u. Đoán chắc, chốc lát nữa thôi sẽ có một trận mưa như trút nước đổ gái ngốc nghếch trên lầu kia tại sao còn chưa xuống?Sáng nay trời trong gió mát, ắt hẳn là cô không có mang dù rồi!"Thi tổng!" Trần Lâm đánh xe từ nhà để xe đi ra dừng ở bên cạnh anh, sau đó bước xuống cung kính mời anh Nam Sênh vẫn không nhúc nhích, chỉ mím môi dường như đang suy nghĩ gì đó."Có chuyện gì sao ạ?" Trần Lâm không biết anh đang phân vân chuyện lát sau lại nghe Thi Nam Sênh ra lệnh "Cậu quay vào, bảo nhân viên ngắt hết nguồn điện trong công ty đi!""Hả?" Trần Lâm tưởng mình nghe nhầm, có phần không hiểu nhìn anh, "Nhưng trên lầu còn có mấy bộ phận đang tăng ca...."
Editor loại hiện đại, hào mônSố chương123 chươngTrong trí nhớ của Bạch Thận Ngôn thì lần đầu tiên nhìn thấy cô đã tạo cho anh một ấn tượng không tốt đẹp lắm đó là một cô gái có tính cách quái đản, quần là áo lượt, ngực to não trái tới khi lần thứ hai gặp lại, thì Bạch Thận Ngôn lại cảm thấy cô là cô gái lòng dạ hẹp hòi lại ác thứ ba gặp, cô uống say, cầm lấy cổ áo Bạch Thận Ngôn, mắt say lờ đờ mông lung, nói "Người đẹp, hôn một cái!" Bạch Thận Ngôn tức giận đến mức đang muốn kéo cô ra, kết quả đã bị cô ói cả một thân... dây dưa từ này, Bạch Thận Ngôn bị cô lừa đến hộc máu "Cô cút cho tôi!"Nhưng, lúc cô thật sự "Cút", y lại luống cuống không yên. Chờ đến lúc y vất vả tìm người về được, lại phát hiện hoa đào bên cạnh cô, mỗi một đóa đều nở xán lạn."Đời này em là của tôi, đời sau, đời sau sau nữa, đời đời kiếp kiếp, đều là của tôi! Cho dù là một cọng tóc, tôi cũng sẽ không nhường cho người khác." Bạch Thận Ngôn sau khi hắc hóa đè cô dưới thân, hung hăng nói.
01. Sáng hôm nay tổng giám đốc tìm người làm việc, nên gọi thư ký của mình hai tiếng trong thông báo điện thoại nội bộ. Không ai trả lời. Cảm thấy kỳ lạ. Thư ký theo hắn rất nhiều năm, từ trước đến nay cẩn thận tỉnh táo. Hôm nay làm sao… Tổng giám đốc cảm thấy kỳ lạ. Lại hơi không yên tâm. Bèn đứng dậy đến văn phòng thư ký, đẩy cửa ra. Phía sau bàn làm việc, thư ký tiên sinh đang cầm cái máy hút sữa, hút sữa cho ngực của mình 02. Tổng giám đốc nhìn thấy sững sờ một lát. Trước lúc này, mặc dù hắn biết thư ký của mình là một omega, nhưng chưa từng “ý thức” được điểm này trong hiện thực. Thư ký của hắn giỏi giang lại bình tĩnh, phần lớn thời gian căn bản không giống một omega, giống beta, thậm chí một số thời điểm giống alpha. Cho nên khi loại hình tượng “đặc biệt omega” này xảy ra trên người thư ký, trong lúc nhất thời đầu óc hắn vậy mà không hoạt động. Thế là vô ý thức hỏi vấn đề khá không khéo léo “Đây là cái gì?” “Máy hút sữa.” Thư ký trả lời tóm tắt giản lược. “Cho nên… Tạo sao cậu lại phải dùng cái này?” “Hút sữa.” Thư ký nói hơi nhíu mày. Tổng giám đốc phát hiện lỗ tai y cũng đỏ đến mức trong suốt, lúc này mới nhận ra y là một omega, lại là thời điểm đặc thù như vậy, mình là một alpha thật sự không nên… Luôn miệng nói “Xin lỗi!” Liên tục không ngừng đóng cửa lại đi ra ngoài. Đi hai bước, một ý nghĩ đột nhiên nhảy vào đầu hắn Thảo nào mấy cô gái trong công ty suốt ngày ghen tị nói thư ký “da trắng lạnh” . Bình thường đều cách âu phục, không phát hiện. Vừa thấy như vậy, thật sự rất trắng. 03. Một lát sau, thư ký đi ra từ phòng làm việc của mình. Lại khôi phục dáng vẻ cẩn thận tỉ mỉ ban đầu, đi đến bên cạnh bàn làm việc của tổng giám đốc hỏi hắn có chuyện gì? Dựa theo kế hoạch, tổng giám đốc nên trao đổi chuyện trong công việc với thư ký. Nhưng vừa mở miệng lại biến thành “Cậu… vừa rồi… cái đó là sao?” Thư ký mặt không thay đổi hỏi lại “Cái gì là sao?” Tổng giám đốc khó khăn tổ chức một chút ngôn ngữ “Tại sao lại…. hút sữa?” “Cơ thể cần.” Tổng giám đốc rất kinh ngạc “Tại sao có loại cần này? Thân thể cậu không thoải mái à?” “Tôi mang thai.” Thư ký nói khá khách quan, “Đây là hiện tượng bình thường khi mang thai giai đoạn đầu của omega nam.” Tổng giám đốc tạm ngừng trọn vẹn ba mươi giây. Bỗng nhiên đập bàn đứng dậy “Mang thai! Lúc nào? Với ai?” Hắn lại có phần không vui. Bản thân cũng không nói được vì sao không vui lòng. Nhưng nghĩ mãi mà không ra – rõ ràng hầu hết thời gian thư ký đều ở cùng với mình, làm sao còn có thời gian chạy đi tìm alpha khác mang thai? 04. Thư ký hơi cúi đầu, cau mày không nói lời nào. Tổng giám đốc cũng cảm thấy mình nói vậy quá đột ngột – trong công ty thư ký là cấp dưới của hắn, nhưng ra khỏi công ty sẽ không phải nữa. Hắn cũng không có quyền khoa tay múa chân với việc riêng tư của người khác như vậy. “Xin lỗi.” Tổng giám đốc ngoan ngoãn nhận lỗi, “Tôi không có ý đó, tôi…” Thư ký cực nhanh dùng tay ra hiệu cho hắn dừng lại “Vẫn nên nói công việc đi, tôi sẽ nhanh chóng hoàn thành.” “Thật ra không vội…” Dù sao cũng là cấp dưới lâu năm, tổng giám đốc cũng không đành lòng thời kỳ đặc thù của thư ký còn sắp xếp đầy việc như thế. Thư ký lại lắc đầu “Vội. Vì… nếu có thể, tôi muốn xin nghỉ càng sớm càng tốt.” “Hử?” “Cần làm kiểm tra.” “À…” Tổng giám đốc lại kẹt một lát — nghĩ đến có lẽ có một alpha khác sẽ cùng thư ký đi làm kiểm tra liên quan… Không biết vì sao, trong lòng lại cảm thấy chua chua, im lặng chốc lát mới nói, “Nếu cậu cần, bất cứ lúc nào rời cương vị cũng không sao, không cần phải xin nghỉ đặc biệt.” Thư ký gật đầu, đại khái nói một câu cảm ơn gì đó, đóng cửa lại rời khỏi văn phòng tổng giám đốc. Tổng giám đốc không biết tại sao thư ký có thể bình tĩnh như vậy. Bản thân hắn một buổi sáng không làm được gì, đứng ngồi không yên, cách một khoảng thời gian lại dạo bước tới tới lui lui trong phòng làm việc. Luôn cảm thấy không biết lúc nào sẽ có alpha xa lạ xông vào trong công ty, mang thư ký của hắn đi. Thế là lúc nào hắn cũng thỉnh thoảng đi kiểm tra camera giám sát của cửa chính công ty. Lại đứng dậy nhìn quanh văn phòng thư ký bên ngoài từ mắt mèo trong phòng làm việc của mình. Không hề phát hiện thứ gì. Nhưng chỉ mình ý nghĩ này, cũng đủ để khiến ý thức lãnh thổ theo bản năng của một alpha như hắn bị xúc phạm cực lớn. Tuyến thể không kìm được liên tục nóng lên. Pheromone[1] không khắc chế được bay ra ngoài, phun hai ba lần thuốc khử mùi mới đè mùi kia xuống được. [1] Pheromone là những chất được sử dụng như những tín hiệu hóa học giữa các cá thể cùng loài, những chất này được tiết ra ngoài cơ thể và có thể gây ra những phản ứng chuyên biệt cho những cá thể khác cùng loài Cứ như vậy gian khổ nhịn đến giữa trưa. Cuối cùng thư ký làm xong công việc đi ra từ văn phòng. Tổng giám đốc không hề nghĩ ngợi liền theo sau. Chẳng mấy chốc nhận ra không hợp lý — cũng không có bất kỳ alpha nào đến đón thư ký. Một mình thư ký đứng ở ven đường đón xe. Hết giờ làm giữa trưa chính là giờ cao điểm. Đặt xe trên mạng phải sắp xếp rất lâu. Đón xe lại không đón được. Thư ký đứng dưới ánh nắng chói chang giữa trưa, bị nắng đến nỗi bờ môi cũng hơi trắng. Tổng giám đốc không nhìn nổi. Đi qua kéo y vào trong bóng râm của tòa nhà “Sao chỉ có một mình cậu?” “Hả?” Thư ký không hiểu ra sao, “Nếu không thì sao?” “Alpha của cậu đâu?” Tổng giám đốc nhíu mày hỏi. Thư ký không nói. “Cho nên cậu định đi kiểm tra một mình?” Chân mày tổng giám đốc càng nhíu chặt hơn. Thư ký vẫn không nói lời nào. Chỉ cúi đầu, ánh mắt né tránh. Tổng giám đốc nhìn dáng vẻ này của thư ký nổi giận trong bụng. Nghĩ thầm alpha này có chuyện gì? —— Rõ ràng lúc nãy hắn hơi sợ thấy alpha của thư ký đến, bây giờ người không đến hắn lại tức giận hơn ai hết. Lại đen mặt nói “Tôi đi với cậu.” Thư ký có phần ngoài ý muốn “Hả? Không…” Tổng giám đốc không đợi y nói xong lại dùng giọng nói không được nói chen vào nhấn mạnh một lần “Tôi đi với cậu.” 05. Thư ký không đồng ý, cũng không từ chối Y chỉ đột nhiên ngồi xuống, khó mà kiềm chế nôn ọe ra. Chuyện này đối với omega mang thai giai đoạn đầu mà nói thật sự là cực kỳ bình thường. Nhưng tổng giám đốc thoáng cái đã luống cuống tay chân. Từ trước đến giờ thư ký ở trước mặt hắn đều là dáng vẻ hoàn mỹ không khuyết điểm từ đầu đến chân, đao thương bất nhập. Bây giờ lại nôn đến nỗi khóe mắt ướt át, kính mắt sương mù mông lung, tóc cũng rối lên… Cái này với trời sập khác nhau ở chỗ nào? Tổng giám đốc quả thực luống cuống tay chân. Cho dù thư ký nói nhiều lần với hắn đây là hiện tượng bình thường, tay chân hắn vẫn phát lạnh, cuối cùng thậm chí không cho người ta đi đường, nâng thư ký lên nhét vào ghế lái phụ liền lái xe đi. Thế là thư ký cũng không cần đến bệnh viện hẹn sẵn lúc đầu. Tổng giám đốc gọi điện thoại yêu cầu chủ nhiệm thai sản omega của bệnh viện tư nhân nhà mình, làm kiểm tra cho thư ký. Vì là bệnh viện tư nhân đắt đỏ, rất nhiều hạng mục kiểm tra. Thư ký làm kiểm tra được một nửa sắc mặt đã trắng bệch. Ngay lập tức sắc mặt tổng giám đốc cũng không tốt theo. Vội vã hỏi bác sĩ “Cậu ấy thế nào? Tại sao sắc mặt kém vậy?” Bác sĩ là kiểu lão chủ nhiệm không nể tình. Cau mày liếc nhìn số liệu, mắng tổng giám đốc xối xả “Cậu còn không biết xấu hổ mà hỏi? Có alpha như cậu sao? Làm việc đến giữa trưa có thời gian mới chịu dẫn người tới kiểm tra, còn không cho người ta ăn cơm? Cậu nhìn đường máu này xem, sắc mặt không trắng mới là lạ!” Lúc này tổng giám đốc mới thình lình nhớ ra còn có chuyện này. Vội vàng dẫn thư ký đi ăn cơm. Thuận tiện hỏi “Thời gian nghỉ trưa ngắn thế, tại sao phải đi kiểm tra vào thời điểm này.” “Buổi chiều còn đi làm, buổi tối nói không chừng lại tăng ca…” Tổng giám đốc chịu thua rồi “Thời điểm như thế này còn muốn tăng ca? Tôi là nhà tư bản cực kỳ độc ác bóc lột đến tận xương tủy thế à?” Thư ký không nói lời nào. Tổng giám đốc nhìn bờ môi trắng bệch của y, cũng không nỡ nói y nữa. Cũng không thể làm gì khác hơn là gắp thức ăn giúp y. Thư ký giống như đếm hạt gạo, ăn được một chút xíu rồi không ăn nữa. Tổng giám đốc khó hiểu “Sao vậy? Ăn không ngon?” Lúc hắn tăng ca thường ăn cơm cùng thư ký, cũng thường xuyên cùng đi công tác, rất rõ khẩu vị của thư ký, gọi toàn món thư ký thích. Thư ký cau mày cúi đầu ngồi. Một lát mới nói “Không muốn ăn, muốn ói.” Tổng giám đốc lại đổi sang mấy món thanh đạm. Dù sao cũng dụ dỗ người ăn được một chút, mới trở về tiếp tục làm kiểm tra. Kiểm tra xong đi ra, đi đến bên lão chủ nhiệm đợi tin tức. Lão chủ nhiệm nhìn thấy tổng giám đốc, đổ ập xuống lại mắng một chập “Cậu có chuyện gì? Có alpha như cậu à? Còn chưa đánh dấu đã làm người ta mang thai? Cậu nhìn chỉ tiêu này xem, đều chênh lệch thành cái gì rồi?” Thư ký nghe xong, muốn giải thích. Bị tổng giám đốc cản lại sau lưng “Xin lỗi, đây là lỗi của tôi, nhưng việc đã đến nước này, làm phiền bác sĩ nghĩ cách giúp đỡ.” máy hút sữa 06+10
toi thay giam doc va thu ky trong khach san